20 NĂM   MỘT TÌNH THÂN HỮU MIỀN KIỆM TÂN

Phạm Tiến viết ngày 19/8/2010

Cuộc đời như bóng câu qua cửa, mới đó mà đã 20 năm rồi sao?
Ai sống trong giòng sông tình nghĩa này thì chỉ nhớ hiện tại, ai thoát ly ra khỏi và đi một ngả khác thì chẳng có cảm giác gì. Mốc thời gian 20 năm dừng lại một ngày, để tìm từ ngữ mà diễn tả, cho đồng cảm rung nhịp mến thương lưu luyến , cho dậy sóng và trào dâng sức sống hiệp đoàn.
 

Người đời có câu: một ngày nên nghĩa chuyến đò nên quen.Quả không sai cũng không cần luận nghĩa. Ái hữu một đoàn thể, hoặc một trường học đậm đà tình thân nối kết, cựu tu sinh tu sĩ một dòng tu còn hơn thế nữa, các khối tình thân hữu này đậm sâu và thắm thiết. Tâm tình chúng ta cũng không kém như vậy,dù tuổi tác chênh lệch như cấp bố với con , dù năm tu không cùng thời khác đội. Nhưng niềm tự hào Đồng Công là động lực nối kết thân tình. Tình cờ gặp nhau mà nghe nói là cựu Đồng Công, tự nhiên chúng ta quí mến nhau ngay. Những tên tuổi các anh cùng lớp, những anh phụ trách được nói tới. Chuỗi kỷ niệm hiện về dào dạt, em biết anh này, em không biết anh kia, mỗi anh em biết là một mắt xích cứ nối dài nối dài, nối cho đến khi em chưa biết anh bao giờ, nhưng nay gặp anh thì em và anh là hai mắt xích tự nối tình thân .
 

 Ai đã làm công việc ấy? Có phải tình người một cách tự nhiên? Thì đúng rồi, niềm tự hào đồng môn phát xuất tình cảm, và trên hết là cách xưng hô anh em. Nếu nhắm mắt nghe hai người nói chuyện, có lẽ là hai em nhỏ hoặc hai người tầm tuổi, chuyện của họ ngọt ngào tình huynh đệ, mà lạ kỳ chẳng có ai trên ai dưới, bình đẳng hòan tòan. Nhưng mở mắt ra phải giật mình, dù là người đồng môn cũng vẫn ngạc nhiên đến thú vị, khi thấy hình ảnh hai bố con chứ không phải là anh em thân mật như câu chuyện họ vừa nói.
 

Anh Cả là mẫu gương yêu thương, đã truyền cho đàn em sống khiêm nhượng trở nên như trẻ nhỏ. Anh đề cao đức ái Đông Công : không phân biệt giữa linh mục và tu sĩ, giữa người lao động tay chân và người làm việc trí óc. Có đời thuở nào mà em đòi đánh anh, khi linh mục dạy giáo lý cho đệ tử, lại quen xưng mình là em và muốn kỷ luật anh nếu không thuộc bài?! Trước 3 tháng  anh linh mục Minh Đăng qua đời, chính anh đã kể cho nhóm Gia Yên nghe : Khi nhập tu Đồng Công , một buổi tối đi dạo, anh nghe có tiếng gọi : anh Minh Đăng, anh Minh Đăng …  quay lại, anh bàng hoàng đến tê tái thần kinh nhận ra người gọi mình chỉ chừng 12 tuổi! Thôi rồi, cung cách một linh mục bị hạ hay bị lột xác hóa thân thành trẻ nhỏ? 15 năm đầu anh sống khắc khoải trong dòng, chẳng lẽ vào rồi lại ra, 15 năm sau càng đào sâu lý tưởng Đồng Công anh càng thấy hăng say vui sống.
 

Mỗi người trong chúng ta, dù chỉ ở vài tháng hay vài năm, dù chỉ là đệ tử hay tu sĩ hạn thệ vĩnh thệ chuyển hướng, ai cũng có đầy ắp những kỷ niệm êm đềm, kỷ niệm tình huynh đệ và kỷ niệm thánh thiện, có cả những tủi buồn va vấp nữa, nhưng niềm tự hào một thời dâng hiến là dấu ấn mẹ Đông Công như ghi như khắc vào tâm khảm chúng ta. Sóng đời có xô ngã nhận chìm bao phen bấp bênh mất cả vốn lẫn lời, tâm trí chúng ta vẫn hướng về nhà , nơi có tình yêu thương cất lên lời ca mỗi buổi sáng, nơi có tình huynh đệ bình đẳng tuyệt vời đến lạ lùng.
 

Lời không tả siết, bút nào  viết trọn ân và tình Đồng Công. Hãy nhìn lại 20 năm miền Kiệm Tân với gần 50  thành viên qui tụ dưới áo choàng của mẹ, chúng ta đã sống những ngày đằm thắm nghĩa tình, lòng nhiệt thành dâng cao như triều sóng. Mỗi tuần gặp nhau cầu nguyện, có  anh đã đạp xe đi  hơn 10 km, có anh vui say với bạn nhưng không quên giờ hẹn với cựu Đông Công: Em phải về với Mẹ, các anh đọc kinh xong hết rồi phải không, vậy cho em đọc với anh này một chuỗi nữa đi. Có những tuần phát động tự nguyện đến thăm nhau, không để nói chuyện suông mà tìm một nơi yên tình cùng lần chuỗi Mân Côi. Chính Mẹ đã thúc đẩy tinh thần chúng ta vươn lên tìm về nguồn ân thánh, tìm lại cảm xúc ngọt ngào yêu mến Chúa và tôn vinh Mẹ, như một thời chúng ta say sưa ngây ngất và chiêm niệm, như những lần ai đó ngô nghê nhắc nhớ nhau nhớ Mẹ trong lúc làm việc chung.
 

Hôm nay tìm đến với nhau sau nhiều nỗi thăng trầm, để nhiều nắm bột được hòa chung với men Đông Công, cùng quậy đều cho men thấm bột nổi, cùng nhào nặn thành những tấm bánh tròn vo, nuớng lên trong lò tự nguyện và chia nhau sự sống thần linh, cho gia đình mình tiến đức.
 

Mẹ Fatima kêu gọi ngày 13/5/1917 :
 

“Các con có sẵn lòng dâng mình cho Thiên Chúa để chấp nhận mọi đau khổ Ngài gửi đến, như một việc đền tạ những xúc phạm Ngài phải chịu mà cầu cho tội nhân ăn năn trở lại hay chăng?”
 

Có thể chúng ta không mạnh dạn lắm, nhưng cả một khối tình thân hữu cựu Đồng Công sẽ làm nên sức mạnh, và truyền cho nhau nhiệt tâm đáp lời Mẹ gọi mời.

 

 Sự lập thành khối tình thân hữu cựu Đồng Công miền Kiệm Tân khởi sự từ Anh Lãm, anh Phạm Tiến, và anh Triêm (đã qua đời),từ con số 3 nhân lên  tiếp nối là các anh trưởng Dĩ, anh Trọng, anh Kiểm, anh Các, anh Thành đương nhiệm; cùng các anh phó Xuân (Hóa đô),anh Hùng, anh Tuấn, anh Hướng đương nhiệm, và các anh đã từng viết bài phụng vụ, các anh tổ trưởng . . . trong ban điều hành nhiều khóa, xin trân trọng đề cao lòng nhiệt thành của quí anh .